Khi ánh nắng ban mai vươn mình tỏa ra hơi ấm, xua tan cái lạnh giá và đêm đen dày đặc, đó là lúc Mạn Viên Hân giật mình thức giấc sau một đêm dài "vận động vất vả".
Tuy đã tỉnh nhưng cô nàng vẫn còn muốn nằm nướng thêm một chút, và cũng với thói quen hằng ngày, mi tâm lười biếng chưa chịu mở thì bàn tay đang quơ qua quơ lại ở phần giường bên cạnh.
Nếu là bình thường thì cô sẽ tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của ai đó, nhưng hôm nay cảm giác trống vắng đã khiến cô thấy không quen, lúc đưa tay thăm dò thì bên cạnh lại trống không. Đến nước này Mạn Viên Hân mới chịu mở mắt ra, ánh sáng gắt gao bất ngờ ập tới làm cô phải nhíu mày, chớp chớp mắt vài cái mới thích ứng được hoàn cảnh. Trong khi đó cô đã ngồi dậy dáo dát nhìn xung quanh.
"Anh ấy đi đâu rồi?"
Không tìm thấy Vương Chính Phàm, cô liền lẩm nhẩm tự hỏi, đồng thời nhìn xuống thân thể, quần áo đã được mặc lại chỉn chu chứ không còn trần trụi như lúc vì quá mệt mà đã thiếp đi vào tối qua.
Nghĩ bâng auơ cũng không cho ra kết quả nên Mạn Viên Hân đã xuống khỏi giường, mặc dù trạng thái của cô hôm nay không được khá cho lắm, nhưng vẫn phải đi tìm ai đó, vì đã thấy nhớ anh rồi.
Vệ sinh cá nhân xong cũng mất 15 phút, Mạn Viên Hân vừa ra khỏi phòng thì đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn xộc vào cánh mũi khiến cô vô cùng hào hứng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570335/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.