"Đừng chạm vào tôi"
Đưa tay phản kháng muốn đẩy hắn ta ra khỏi người nhưng Phương Di Ái lại phát hiện tay chân cô tê dại mềm nhũn như chẳng phải của mình, muốn nhấc lên cũng thập phần khó khăn.
Mà người đàn ông trên người cô trực tiếp phớt lờ lời chống cự của cô thiếu kiên nhẫn ra lệnh.
"Im lặng"
Giọng hắn lạnh lẽo hữu lực hoàn toàn trấn áp âm thanh lí nhí của cô, phảng phất trong giọng nói ấy lại giống như đang kiềm chế cái gì đó. D.ụ.c v.ọ.n.g chẳng hạn.
Độ mềm mại độ trơn bóng trên cơ thể cô quá sức mê người, mỗi lần chạm đến đều khiến cả người hắn như bị điện giật...
Chết tiệt, cảm giác mất kiểm soát này là lần đầu hắn có... mà hắn thì ghét nhất cảm giác này.
Tựa hồ không cam tâm, hắn liền hạ người như thú hoang trên người cô cắn xé không thôi, trên cổ, trên ngực mỗi nơi đều lưu lại dấu răng rớm máu, nổi bần bật trên làn da trắng mịn.
"A" Vết cắn của hắn thành công đổi được tiếng kêu như than như khóc của cô gái nhỏ
Cô thật sợ, kẻ trước mắt như thú hoang hướng cô đày đọa, hắn đối với cô một chút dịu dàng cũng không có, cư nhiên xem cô như món vật như con búp bê không xúc cảm...
Cô không nhìn rõ dung nhan của hắn chỉ thấy được bóng đen đang đè trên người cô, da thịt hắn nóng hừng hực đang dán trên người nàng như muốn thiêu cô thành tro thành bụi.
Cô không thể phản kháng, cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432825/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.