Phương Di Ái trân trân mở to mắt bất kham nhìn bóng đen trước mắt.
Nước mắt phẫn uất cùng bất lực men theo khóe mắt chảy xuống, mỗi giọt đều là bằng chứng lên án hành vi bất lương của Cố Ngạo Thiên.
Mà hắn ta trên người cô vẫn còn đang ra sức xu*ên xỏ, độc tôn trong hắn chỉ có xúc cảm khoái lạc của bản thân, một chút để tâm đến cô cũng không có.
"Chết tiệt"
Hắn riết răng thỏa mãn, bên trong cô thật chặt, thật ấm giống như muốn bứt điên hắn.
Lần nữa đỡ lấy, hắn vẫn mạnh mẽ luân động trên người cô, cơ thể cô mềm mại như nước lại thơm ngát như hoa quỳnh thật khiến hắn mạc danh khuây khỏa.
Mắt phượng quét lên người cô cuối cùng lại bắt gặp ánh mắt kêu than chống chế.
Hắn khẽ câu môi mỉa mai, thân thể cũng chậm rãi đình chỉ hành động.
Cúi người đưa tay hắn bóp chặt mặt cô, kè sát vào tai cô hắn thủ thỉ âm thanh tàn nhẫn muốn mạng
"Hận?"
"Bị đem bán đến đây rồi còn muốn hận"
Chiềm trong đau đớn Di Ái nghe hắn nói mặt cô càng thêm tái nhợt
Bị bán?
Cô khi nào bị bán đi? Hắn hồ đồ! Cô vẫn đang ở cùng mẹ, được mẹ yêu thương che chở làm sao lại bị bán đi...
"Hoang... đường, anh... nói dối.. tôi.."
Muốn cất lời rành mạch phản bác nhưng thân hắn đột nhiên luân động một mực xu*ên xỏ khiến cô đớn đau run rẩy, lời nói chẳng thành câu đứt quản khó khăn...
Hắn nhướng mày kiếm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432823/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.