Di Ái thật sự rất mệt vừa khép mắt lại cô đã đi vào cơn mê.
Nhưng chưa được bao lâu, trên eo liền bị lần nữa nắm chặt, sau đó cả người mạnh mẽ lật lại, xoay thành một vòng đến choáng váng. Buộc cô phải mở mắt nhập nhèm nhìn người đàn ông đối diện.
"Tôi còn chưa xong, cô lại muốn ngủ?"
Bực dọc lên tiếng. Dù biết cô ngủ đi là do mệt nhọc nhưng hắn muốn cô phải tỉnh để cô nhìn rõ xem, cô là nữ nhân của ai.1
Nâng lên hàng mi cong vút dính đầy nước mắt, yếu ớt như cánh bướm, cô khẽ nhìn hắn, ánh mắt đầy tuyệt vọng đầy đau thương đầy ám ảnh.
Lại muốn nữa sao? Cô thật sự chịu không được rồi.
Mấp máy môi tái nhợt muốn cầu xin nhưng giống như nhớ ra đều gì đó, cuối cùng bên môi đành hạ xuống mím chặt.
Cầu xin hắn, cô sẽ được buông tha sao.
Lần nữa cô khép lại mi mắt trưng ra bộ dạng mặc người chém giết. Cô chấp nhận rồi, chấp nhận sự tàn nhẫn của hắn.
Chỉ mong tra tấn nhanh chóng trôi qua.
Mà trong vô thức tay cô lại nắm chặt dây chuyền hơn một vòng, mong nó sẽ đem lại chút an lòng cho cô.
Cố Ngạo Thiên nhìn thấy một màng buông bỏ chống cự của cô, lại cảm thấy mất hứng.
Con mồi không còn giãy giụa thì còn gì thích thú.
Mắt hắn châm châm nhìn người cô, sau cùng tiêu cự đặt chặt trên đôi tay nhỏ đang bám lấy dây chuyền, giống như phát hiện đều gì đó thú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432803/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.