Nghe được một câu thương tâm lan tràn của Di Ái, Cố Ngạo Thiên chỉ cười, nụ cười có chút rét lạnh.
Như gió đầu đông. Lạnh đến đóng băng tất cả cũng hóa băng trái tim nhỏ của cô cái đối diện.
Tay hắn nhẹ buông cằm cô ra, rồi luồng vào thớ tóc nhẹ nhàng nâng lên, khẽ ngửi.
Tóc cô thật mềm thật mượt, phảng phất lại có mùi thơm dịu nhẹ như hoa nhài. Làm hắn có chút ưa thích.
Mà những thứ hắn thích hắn đều muốn chiếm lấy giữ cho bằng được.
"Biết rõ thân phận là rất tốt, ngay từ đầu cô đã không có tư cách phản kháng nên học cách chấp nhận đi"
Hắn kề đưa mặt đến gần Di Ái khẽ phả hơi nóng lên chóp mũi cô, thân mật lại dịu dàng nhưng cũng thật ngạo mạn.
Hơi thở ấm nóng trên mặt làm Di Ái có chút co rụt, nhưng vẫn kiên định ngước mắt nhìn hắn âm thanh phát ra có chút run run.
"Tôi chấp nhận rồi... anh trả cho tôi được không?"
Cô kỳ thật vẫn luôn hy vọng hắn có thể hoàn trả cho cô.
Chỉ là cô lại ngây thơ rồi, một hai câu nói có thể hắn buông tha sao?
"Phải xem biểu hiện của cô đã"
Không để cô kịp phản ứng hắn đã tàn nhẫn đẩy cô xuống giường, thân hình to như con gấu lớn của hắn cũng hạ theo đè chặt cô.
Tiếp tục những màn giày vò đến cùng cực.
Mà Di Ái cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Tự nói với mình rằng, không sao, cứ xem như là bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432801/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.