Sau khi thu xếp xong xuôi, vài ngày sau Di Ái trở lại trường.
Đi ra khỏi biệt thử đã có xe ô tô sang trọng chờ sẵn, tài xế một bên giúp cô mở cửa xe.
Hắn tên là A Ninh tuổi cũng không quá lớn, bình thường đều là hắn giúp cô mua đồ, lâu lâu cả hai sẽ nói với nhau một hai câu.
Không quá thân thiện nhưng nếu tính ra hắn cũng là bạn cô.
Ở chiếc lòng giam to lớn này cô chỉ có 2 người bạn là hắn và Tuệ Mẫn thôi.
Sau khi cảm ơn một tiếng cô liền cúi đầu muốn tiến vào.
Mà cảnh tưởng bên trong đập vào mắt lại làm cô ngơ ra đứng ở đó nữa ngày không có động tĩnh, hành động cũng vì vậy mà trì trệ.
Cố Ngạo Thiên, hắn cư nhiên muốn đưa cô đi học sao? Hắn cần gì phải làm vậy dù gì chuyện này cũng không có gì quan trọng.
"Còn không lên, muốn trễ học à?"
Hắn ngồi một bên trên tay cầm cái tệp hồ sơ trầm tĩnh xem qua, từ đầu đến cuối cũng không ngẩng đầu một cái chỉ có bên môi phát ra loại âm thanh cứng rắn.
"À"
Di Ái giật mình chút ít, hoàn thần lại lập tức nghe theo lời hắn, gấp gáp chui vào xe.
Thấy cô ổn định xong chỗ ngồi hắn liền ra lệnh.
"Chạy đi"
"Vâng"
Xe nhanh chóng êm ái lăn bánh, không chút gập ghềnh hoàn toàn khác với tâm tình của cô lúc này.
Hắn ngồi cạnh bên lòng cô như có muôn ngàn ngọn gió, thổi đến nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432752/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.