Cảm nhận được cô gái trong lòng đang rơi lệ, Cố Ngạo Thiên phẫn nộ càng thêm phẫn nô.
Hắn rời đi môi cô bàn tay to lớn lại giữ lấy cằm cô bóp chặt.
"Khóc?"
"Cô đừng khóc trước mặt tôi. Vì nước mắt cô không đáng tiền, mà thân thể của cô cũng không đáng tiền, cô khóc sẽ để tôi buồn nôn"
Nhếch miệng khinh thường, tay hắn lại tăng thêm lực, lời nói phát ra cực độ tàn độc.
Cảm thấy trên cằm một cỗ đau nhói không
tưởng làm cô thở không nổi, mà câu nói của hắn càng để cho chết tâm hơn.
Nước mắt cũng vì thế mà lợi hại rơi.
"Còn dám khóc? A Ninh mau quay xe trở về"
Hắn nổi cơn tam bành, cặp mắt nóng giận chiếu thẳng vào Di Ái như muốn đốt cháy cô, hóa cô thành tro bụi.
"Không, tôi không khóc nữa..."
Di Ái hốt hoảng lắc đầu, đôi tay bé nhỏ nắm lên tay hắn run rẩy cầu xin.
Nước mắt muốn rơi ra thật nhanh được cô ngăn cản, cả tiếng nất nghẹn cũng bị cô dùng răng cắn chặt lại.
"Lau khô nước mắt!" Hắn trừng mắt nhìn cô.
Tay hắn buông cô ra, trên chiếc cằm nhỏ xinh liền tím xanh một mảnh.
Di Ái gục đầu xuống, lấy tay mạnh bạo lau đi nước mắt trên mặt, đến khi lau xong cô mới dám ngồi thẳng lưng lên.
...
"Rùm"
Bỏ lại Di Ái đứng trước cổng trường to lớn. Chiếc ô tô đắt tiền liền nhanh chóng rời đi ngay cả khói cũng không có thấy.
Đưa mắt nhìn mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432750/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.