Tô Vũ tỉnh lại vì cái bụng đói meo không ngừng kêu gào. Ánh sáng soi khắp căn phòng chỉ nhỏ khoảng 15 mét vuông, cũng vì không gian quá nhỏ nên vẫn còn phảng phất mùi hương mùi vị đặc trưng của nam nữ triền miên.
Tô1Vũ hạnh phúc cười tươi, song một giây sau, nụ cười sượng cứng nơi khóe môi, Khương Qua đâu? Bấy giờ cô mới phát hiện anh không còn nằm trên giường gỗ nhỏ, lẽ ra lúc này anh phải ở bên cạnh mình chứ. Ngay cả quần8áo cũng không kịp mặc, cô quấn chăn quanh người mình, vội vàng lao ra ngoài.
Xung quanh yên tĩnh đáng sợ, Tô Vũ đi khắp một vòng nhưng vẫn không tìm thấy anh. Cô vừa quay trở lại, định vào lại phòng anh thì tấm màn che2được kéo lên. Tạ Khương Qua đi đến, tay cầm túi mua hàng từ siêu thị.
Cách khung cửa, hai gương mặt đều trắng bệch, trong ánh mắt mỗi người đều hiện nét hoang mang.
Hóa ra... Hóa ra hai người đều đang lo sợ người kia biến mất.4Đợi đến khi Tạ Khương Qua có thể kể hết những chuyện xảy ra trong nửa tháng vừa qua cho Tô Vũ thì đã là hoàng hôn của ngày thứ ba kể từ ngày hai người gặp lại. Lý do là vì họ quá bận, bạn ăn uống, bận giải tỏa khát khao, hơn nữa làm chuyện đó rất tốn thể lực, và cũng là chuyện quan trọng nhất mà hai người muốn làm trong suốt ba ngày hai đêm này.
Hoàng hôn, mặt trời chiều giữa hè đỏ như máu nhuộm đỏ rực lòng sông Mekong. Hai người ngồi bên bờ sông, bóng dáng soi xuống mặt sông, thỉnh thoảng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592144/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.