Tháng 5 năm 2014, Tô Vũ đứng tại sân bay Suvarnabhumi, nhìn mấy chiếc máy bay lớn đang đậu trên
1 đường băng thông qua tấm kính thủy tinh rộng lớn.
Sau khoảng thời gian một năm lẻ một tháng chạy trốn từ Bangkok đến Grindelwald, từ Grindelwald đến1Los Angeles, từ Los Angeles đến Mexico, từ Mexico đến Amsterdam, từ Amsterdam đến Venezuela, từ Venezuela lại về đến Bangkok với quãng đường đã lên đến gần 25.000 km chỉ vì tránh né một người, cuối cùng cô lại trở về đây.
Người mà cô trốn tránh8đó chính là Tạ Khương Qua. Lần cuối cùng cô gặp anh là ở ngày lễ hội Chạy biển ở Hà Lan, anh lại dùng cái công chết tiệt kia khóa cô, nhưng cuối cùng cô vẫn tự thoát thân bằng cách của mình. Cô luôn có2cách đối phó với Tạ Khương Qua, bởi vì mỗi khi ở trước mặt cô, anh đều ngây ngô chứ không sắc sảo và sáng suốt như trên thương trường. Tổ Vũ ngơ ngác nhìn mấy chiếc máy bay lớn đằng trước, người như thể hóa thành4pho tượng vậy. Loa trong sân bay vang lên liên tục, các du khách không ngừng qua lại xung quanh cô. Tô Vũ ngơ ngác nhìn mấy chiếc máy bay lớn kia, ước mơ được bay lượn trên bầu trời cao làm động lực cho con người chế tạo ra thứ này, có vài người ngồi trên đó trải nghiệm được cảm giác vui vẻ trên mây xanh, có vài người lại mất mạng vì nó.
Tại sao Tạ Khương Qua lại muốn mua máy bay tư nhân chứ? Tại sao? Tô Vũ lẩm bẩm: Tạ Khương Qua chết rồi. A, Tạ Khương Qua chết rồi. Anh đã chết dưới lòng biển sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592142/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.