Nơi mà hai người họ đang ở là một trấn nhỏ ngay sát bờ biển. Bởi vì vùng này được bao quanh bởi dải
đất trũng nên đến giữa tháng Tư hàng năm, cả khu1vực ngập trong thủy triều. Lúc triều dâng, mặt
biển nên thơ biến mất ngay trước mắt người dân, thay vào đó là cả vùng nước mênh mông. Vỏ sò trắng tinh trên bờ biển8tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Mỗi khi tới ngày này, người dân khu vực sẽ hẹn nhau nhân lúc thủy triều chưa lên để chạy từ bờ biển bên này tới bờ2biển bên kia, rồi chạy từ bên kia về lại bên này. Dần dà, chạy biển trở thành một phong tục của thị trấn này. Dần dần hoạt động này phát triển thành một4trong những phong tục truyền thống đặc sắc nhất Hà Lan, về sau nhà nước cũng đặt tên cho nó là tết Chạy biến.
Cứ đến tháng Tư hàng năm, du khách ở khắp nơi trên thế giới nghệ danh mà đến. Họ thích gọi tết Chạy biển là Marathon trên biển hơn. Mỗi khi đến dịp này, đàn ông mặc quần cộc, phụ nữ diện bikini, đợi tiếng súng hiệu lệnh vang lên, cùng hòa theo dòng người lao tới đầu kia bờ biển như cơn thủy triều.
Phạm Ca tới trấn nhỏ này trước tết Chạy biến một ngày. Khi cô và ôn Ngôn Ngọc đến nơi thì bờ cát đã chật ních khách du lịch tham gia chạy biển.
Biển cả có thể làm cho người ta quên hết sự trói buộc. Khi Ôn Ngôn Ngọc tìm được chỗ chuẩn bị dựng lều thì Phạm Ca đã làm quen được mấy người bạn, trong đó cô rất thích cô gái tên Tô Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592141/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.