Tại ngọn núi nào đó thuộc thành phố nọ, có một hồ nước đẹp vô cùng, xung quanh hồ có muôn vàn cỏ cây hoa lá. Theo lời ba kể, đó là nơi khiến người ta quên đi sự tồn tại của thời gian, mọi thứ trở nên mờ ảo hư thực. Khi ấy Tô Vũ đã nói: “Ba ơi, ba dẫn con đến nơi đó đi.”
“Không được, chờ đến khi trưởng thành Tiểu Vũ của ba hãy tự khám phá ra nó, cũng1như ba đã tự phát hiện ra nó vậy.” Lúc ấy ba cô đã nói thế đấy.
Khi ấy cô còn nhỏ nên vô cùng tức giận trước câu trả lời của ba, còn cho rằng hẳn là ba không thương cô, chính vì vậy mà cô còn giận dỗi những mấy ngày. Sau đó, ba vẽ lại cảnh của nơi mà ba đã kể, ba còn nghiêm túc nói, ba có cất giấu báu vật trong hồ. Ngày đó cô đã rất hưng phấn,8hóa ra ba muốn chơi trò đi tìm báu vật với cô.
Sau khi lớn lên, cô mới hiểu ý nghĩa câu nói đó của ba: Trên thế gian này, thứ do mình tự tìm ra mới là thứ đẹp nhất.
Tô Vũ nâng niu cất kĩ bức tranh của ba, chỉ là cô vẫn không dám đến nơi đó. Cô tin rằng mình mãi mãi không tìm được nơi đó, song hình ảnh hồ nước xanh biếc xa xăm trong lời kể của ba luôn2xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Vì vậy, vào thời điểm cô vẫn còn trong trắng hồn nhiên nhất, cô phải đến đó xem một lần, dẫn theo Tạ Khương Qua đến đó xem. Và cứ thế, cô dẫn cậu đi từ Bangkok, dọc theo dòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592089/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.