Tô Vũ muốn bảo Khương Qua hôn cô, muốn Khương Qua ôm cô, muốn Khương Qua chạm vào cô, muốn cho Khương Qua hết thảy những gì mình có.
Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, Tô Vũ dỏng tai1lắng nghe, Tạ Khương Qua có bước đi không đấy? Vậy mà không, chẳng có một âm thanh nào cả.
“Khương Qua.”
Vẫn không có tiếng đáp lại.
“Nước ở đây rất mát, xối lên người thoải mái lắm.” Lần này8Tô Vũ không hề nói dối, thật sự dòng nước này khiến cô vô cùng sảng khoái.
“Nước... rất mát... rất thoải mái sao...”
“Ừ.” Tô Vũ kéo thật dài giọng, dưới bóng đêm, trông cô như yêu tinh hút2mất hồn người.
Phía ngoài có tiếng động, trong đêm khuya yên ắng càng vang rõ mồn một. Đó là tiếng bước chân của cậu, ban đầu những bước đi đều đặn có vẻ rất bình tĩnh, mấy bước4sau thay đổi trở nên vội vã, bức tường tre hơi rung rung.
Tô Vũ che miệng cười, chắc là Tiểu Tạ va vào tường rồi, cậu nhóc này nóng vội thật đấy!
Nụ cười của cô còn nở trên khóe môi thì bỗng một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, Tạ Khương Qua đẩy cửa bước vào.
Cậu nhìn cô, vẻ mặt thoáng ngây dại, rồi quay người lại nhẹ nhàng đóng cửa làm phát ra tiếng “kẽo kẹt” lần nữa. Cậu đi tới bên cửa, thử xem cánh cửa đóng chắc chưa, xong xuôi cậu ngoảnh lại, cúi đầu buông thõng tay đi tới trước mặt Tô Vũ.
Cậu chỉ ngơ ngác đứng đó mà chẳng nói câu nào.
“Khương Qua.” Tô Vũ dịu dàng gọi tên cậu, chầm chậm dẫn lối tay cậu đặt lên ngực mình, “Nước lạnh cực kỳ luôn. Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592088/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.