Càng về khuya mọi thứ càng trở nên yên ắng. Tô Vũ mặc áo sơ mi của Tạ Khương Qua ngồi trên chiếc giường kê sát cửa sổ được chống bằng một thanh gỗ nhỏ. Nhìn chiếc cửa sổ được1làm từ tấm ván gỗ mỏng manh, cô cảm thấy thật thần kỳ, hóa ra còn có loại cửa sổ như thế.
Quần áo của cô được treo đầu hướng gió đang khô dần.
Tạ Khương Qua hỏi tối nay cô có8muốn ở lại đây không, phải ngày mai quần áo của cô mới khô hẳn, dì hàng xóm có máy sấy đã đi chùa rồi. Và thế là cô đồng ý ở lại. Tô Dĩnh không hề gọi tới mà2ngược lại đám bạn và quản gia gọi điện cho cô không ít lần. Bạn bè gọi để hẹn cô đi chơi, còn quản gia hỏi xem đêm nay cô có về nhà không.
Thỉnh thoảng vui chơi quá đà, Tô4Vũ sẽ ở khách sạn hoặc qua nhà bạn, Tô Dĩnh cũng chẳng có ý kiến gì đổi với việc cô đi chơi qua đêm, chưa bao giờ có! Bà mãi mãi không bao giờ lo lắng con gái bị đám con trai lợi dụng giống như những người mẹ bình thường khác cả.
Thật là, nghĩ những thứ này làm gì chứ? Tô Vũ chống cằm bên bệ cửa sổ, ngắm ánh trăng trên sông.
Tạ Khương Qua ngồi trên chiếc ghế đằng sau cô, thi thoảng lại chuyện trò đôi câu. Tối nay cậu nói nhiều hơn mọi khi một chút, cứ cách mấy phút lại hỏi một câu như cô thấy khỏe hơn chưa? Có đói bụng không? Buồn ngủ chưa?
Vốn dĩ hai người cũng chẳng có chủ đề chung, thế mà họ dám làm chuyện ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592073/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.