Tạ Khương Qua nhàn nhã cài lại thắt lưng, chỉnh trang quần áo như thể những việc vừa xảy ra chẳng
khác khác gì một buổi biểu diễn nghệ thuật.
Tô Vũ đứng bên cạnh không nhịn được nhếch khóe môi. Đúng là hoang đường! Mấy giờ trước, cô thật không biết hóa ra giới hạn của mình1có thể được mở rộng đến mức này.
Anh ngẩng đầu, đứng dậy khỏi ghế dựa, đưa tay vén gọn sợi tóc xõa trên trán cô, rồi rút khăn giấy trong hộp, tỉ mỉ lau sạch chất lỏng của mình dính vào trước ngực áo giúp cô. Anh vừa cẩn thận lau vừa dịu dàng nói: “Rất8hoang đường đúng không? Tô Vũ, chẳng phải ngày xưa chúng ta còn chơi trò hoang đường hơn chuyện này gấp mười lần hay sao?”
Lau xong, anh cẩn thận giúp cô chỉnh lại cổ áo và đeo lại găng tay.
Hai người đứng đối mặt với nhau dưới chiếc đèn treo trang trí màu bạc. Dường như2họ đã trở lại trạng thái của một giờ trước, anh là hội viên kim cương, dẫn bạn gái đến đây để chọn trang sức, còn cô là người giới thiệu sản phẩm.
Anh nhìn cô với ánh mắt thương hại, ngón tay lướt qua từng đường nét trên mặt cô: “Bây giờ cô đã hiểu sức4ảnh hưởng của đồng tiền và sự khốn khổ của nghèo khó, cũng như hiểu rõ tâm trạng của tôi lúc đó chưa? Mọi người luôn nói, Thượng Đế rất công bằng, trước đây tôi còn không tin, nhưng giờ tôi tin rồi. Vì vậy công chúa hạt đậu à, những chuyện vừa xảy ra có thể xem như là sự an bài của Thượng Đế đấy.”
Tạ Khương Qua gấp gọn gàng tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592051/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.