Trong gian phòng Cartier với màu vàng kim nhạt chủ đạo, Tạ Khương Qua ngồi trên ghế sô pha, chỉ nụ
cười khẽ thôi đã lấn át cả màu vàng tượng trưng cho sự xa xỉ nơi đây. “Công chúa hạt1đậu, sao đã cắt tóc rồi?” Anh hỏi Tô Vũ đang đứng cách mình mấy bước, tuy mỉm cười nhưng giọng nói lại mang vẻ lạnh lùng, đùa cợt và hả hê. Tô Vũ cũng chẳng buồn để ý đến8anh, tiếp tục làm việc của mình. Cô đặt quyển thiết kế mới nhất của nhãn hàng trên chiếc bàn nhỏ trước mặt Tạ Khương Qua, mở trang web chính thức của Cartier lên rồi nghiêng đầu đứng cạnh màn2hình tinh thể lỏng, đợi tải xong trang hiển thị các sản phẩm mới nhất. Có vẻ không quan tâm vào nội dung trên màn hình, anh thẳng tay cầm lấy điều khiển, tắt màn hình đi, nhẹ gõ ngón4tay trên quyến số và cất giọng ra lệnh: “Qua đây!” Tô Vũ vẫn đứng im. “Cô không muốn đạt chỉ tiêu lượng tiêu thụ trong một năm, thậm chí là mấy năm trong thời gian ngắn nhất sao? Cô không muốn thành tích ấy giúp cô có được tiền thưởng cuối tháng sao? Theo tôi được biết, thứ cô cần nhất hiện nay chính là tiền!“.
“Tiền ư?” Tạ Khương Qua không thể nhịn cười, tự nói tự trả lời: “Đúng, là tiền đấy. Chính là thứ mà trước kia công chúa hạt đậu của chúng ta cho là tâm thường nhất.”
Tô Vũ vẫn không nhúc nhích, chỉ có hai bàn tay siết lại thật chặt. Sự yên lặng này khiến Tạ Khương Qua nổi giận, anh cầm lấy cuốn sổ tay trên bàn, ném phăng vào cô.
Tô Vũ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592050/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.