Chín giờ tối...
Trời mưa vẫn không dứt mà mỗi lúc mưa lại càng lớn hơn. Mộ Tử Khanh đưa Khả Vy về khách sạn, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho cô ấy, anh mới ra về. Ngồi vào trong xe, anh với tay lấy điện thoại. Khi mở máy lên, cuộc gọi nhỡ của Mộc Uyển hiện lên trên màn hình. Lúc này anh mới sựt nhớ, anh quên mất...
Vội vàng nhấn số gọi lại, đầu dây bên kia lại không có người nghe máy. Không chút chần chừ, anh lái xe thật nhanh trở về nhà.
Căn nhà tối om không có một bóng người, Mộ Tử Khanh nhíu mày, cô vẫn chưa về sao? Trời mưa tầm tã thế này, cô có thể đi đâu được?
Lấy điện thoại ra, anh lại lần nữa gọi điện cho cô...
Tiếng chuông điện thoại reo liên tục khiến Mộc Uyển tỉnh dậy. Cô nhăn mặt khó chịu, với tay lấy điện thoại, nhìn dãy số gọi đến cô tắt máy.
"Tỉnh rồi?"
Một giọng trầm ấm vang lên, Mộc Uyển nhíu mày nhìn người vừa mới bước vào. Cô nhớ không nhầm thì cô đã ngất, trước khi rơi vào trạng thái mất ý thức, cô có nhìn thấy một người nào đó...
"Là anh đưa tôi về sao?"
"Ừm!"
"Cảm ơn!"
"Không có gì! Cô thấy sao rồi?"
"Không sao! Tôi thấy ổn rồi."
Tiếng chuông điện thoại lại reo lên. Lần này Mộc Uyển mới nghe máy. Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lo lắng của một người đàn ông.
"Em đang ở đâu?"
"Nhà bạn!"
"Địa chỉ! Tôi đến đón."
"Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-be-nho-cua-mo-thieu/3102075/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.