Mộc Uyển bật cười, cô cười mà rơi nước mắt. Uyển Đồng vẫn còn ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Tô Dĩ Thần ngồi bên cạnh cũng đã đứng lên rồi đi mất. Nhìn thấy Mộc Uyển đứng trên bục, nước mắt làm nhoè đi lớp trang điểm, Uyển Đồng vội vã chạy lên ôm lấy cô.
Đưa tay gạt nước mắt, Mộc Uyển cố nặn ra một nụ cười. Cô cố gắng bình ổn lại dòng cảm xúc, nhẹ nhàng nói với tất cả mọi người:
"Kính thưa Cha, thưa tất cả các vị quan khách. Tôi thật sự rất biết ơn vì mọi người đã đến tham dự hôn lễ của tôi. Nhưng mà... Bây giờ tôi xin tuyên bố... Hôn lễ bị hủy bỏ... Mọi người có thể đến địa điểm đã hẹn để dùng bữa. Cảm ơn và xin lỗi tất cả mọi người..."
Bên dưới truyền đến vô số lời bàn tán xì xào nhưng cô cũng đều không để ý. Bởi lẽ ngay lúc này đây, cô chỉ muốn khép mình vào thế giới của riêng mình mà thôi. Nhìn dòng người nối nhau rời khỏi lễ đường, trái tim cô bỗng như không còn đập nữa...
"Uyển..."
"Ba, Đồng Đồng, hai người về đi, con muốn ở một mình đợi anh ấy."
"Uyển Uyển, cậu đừng như vậy mà."
"Đồng Đồng, mình không sao đâu. Cậu đưa ba mình về đi."
"Nhưng..."
"Đồng Đồng, mình về đi con."
Mộc Thanh đau lòng nhìn cô. Ông làm sao mà không hiểu con gái mình chứ! Chỉ cần tất cả bọn họ đều rời khỏi thì cô sẽ trốn vào một góc nhỏ rồi khóc một mình cho thoả. Nếu nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-be-nho-cua-mo-thieu/3102060/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.