87, Hàng xóm mới sống một mình
Kỷ Phong như bị ma ám, dùng đầu ngón tay chạm vào đôi môi của Hứa Mật Ngữ.
Mềm mại đến thế, quả thực có thể làm lòng người tê dại.
Bỗng nhiên anh phát hiện cô đã tỉnh, đang mở mắt nhìn anh.
Anh giả vờ như không có chuyện gì mà thu tay về.
Cô vẫn nằm dài trên bàn, bật cười.
Anh nhìn thẳng vào nụ cười của cô, nói như một tiếng thở dài: “Đừng cười với anh như vậy, anh sẽ không chịu nổi đâu.”
Hứa Mật Ngữ không cười nữa.
Cô ngồi thẳng dậy từ bàn. Cánh tay bị đè hơi tê, cô phải thả lỏng một lúc mới cử động được nó.
Trong lúc cử động cánh tay, cô phát hiện trên người mình đang khoác một chiếc áo khoác. Kéo qua xem thử, cô thấy được nhãn hiệu của chiếc áo.
Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu nhìn Kỷ Phong.
Kỷ Phong lập tức cảnh giác. Anh nhớ lại lời Tiết Duệ từng dạy: Nếu cô ấy nói, áo quá đắt, cô ấy không thể nhận; anh phải nói, anh mua chiếc áo này không phải vì nó đắt, mà vì chỉ khi mặc trên người em, nó mới đắt giá đúng chỗ.
Nhưng điều khiến anh bất ngờ là, Hứa Mật Ngữ chỉ hỏi anh một câu: “Là anh giúp em khoác lên người à?”
Kỷ Phong gật đầu.
Hứa Mật Ngữ mỉm cười, nói một tiếng cảm ơn, sau đó thản nhiên luồn tay vào ống tay áo, mặc chiếc áo lên người.
Cô cũng đã nhớ ra lời Lý Kiều Kỳ từng nói. Khi cô đủ tự tin, cô có thể bình thản chấp nhận những món quà của anh, những bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5222039/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.