56, Cuộc sống ngoài giờ
Mười giờ sáng hôm sau, Tưởng Chỉ Thuần đến khách sạn Tư Uy.
Cô ấy vừa vào đại sảnh đã hỏi nhân viên lễ tân: “Giám đốc đại sảnh của các cô ở đâu?”
Nhân viên lễ tân thấy cô ăn mặc không tầm thường, từ đầu đến chân, từ trang sức đến quần áo, giày dép, túi xách, tất cả đều là Chanel. Cảm thấy đây là một vị khách không thể đắc tội, bèn suy nghĩ một chút rồi đáp: “Giám đốc của chúng tôi đang họp, mời cô đợi một lát, tôi sẽ tìm quản lý đến.”
Nhân viên lễ tân tìm Hứa Mật Ngữ đến.
Hứa Mật Ngữ quan sát cô gái trước mặt. Cả cây Chanel, trẻ trung xinh đẹp, mái tóc dài xõa vai. Khí chất và cách nói chuyện là kiểu cao quý, tao nhã được nuôi dưỡng trong điều kiện ưu việt từ nhỏ.
Cô mỉm cười chào hỏi, hỏi đối phương: “Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho cô ạ?”
Tưởng Chỉ Thuần nhìn Hứa Mật Ngữ, nói: “Tôi đến tìm Kỷ Phong, ông chủ khách sạn của các cô. Cô đưa tôi lên tầng thượng đi.” Dừng một lát, cô ấy lại có chút do dự hỏi thêm một câu: “Nhưng cô chỉ là quản lý, có quyền lên tầng thượng của khách sạn không?” Cô ấy vừa nói vừa cười, “Cho nên tôi mới bảo, muốn tìm thẳng Giám đốc của các cô là vậy.”
Nhân viên lễ tân bên cạnh nhanh miệng, cũng cười đáp lại Tưởng Chỉ Thuần: “Có lẽ cô không biết, thật ra Giám đốc của chúng tôi cũng không có quyền lên tầng thượng, nhưng quản lý Hứa của chúng tôi thì có.”
Tưởng Chỉ Thuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5222008/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.