55, Có một chút vui mừng
Nghe câu hỏi của Hứa Mật Ngữ, anh rể mất kiên nhẫn đáp lại: “Em ba, em đừng có biết rõ mà còn giả ngơ nữa! Nên đương nhiên là em phải đi tìm Nhiếp Dư Thành nói chuyện, đừng có suốt ngày tìm đến làm phiền anh và chị cả của em nữa. Chúng ta là người một nhà, anh và chị cả của em vì em mà bị chèn ép, em phải ra mặt giúp bọn anh chứ!”
Hứa Mật Ngữ bật cười, nụ cười chứa đầy vẻ mỉa mai.
“Anh bảo tôi đi tìm Nhiếp Dư Thành? Tôi dựa vào cái gì chứ? Tôi và anh ta đã ly hôn rồi, tôi lấy tư cách gì để Nhiếp Dư Thành còn nghe lời tôi? Mà anh lại dựa vào cái gì để đưa ra yêu cầu nực cười và vô liêm sỉ như vậy với tôi?”
Anh rể đập bàn: “Có gì mà nực cười với vô liêm sỉ? Dù sao cô và Nhiếp Dư Thành cũng đã ngủ chung một giường bao nhiêu năm, dù có ly hôn rồi thì chắc chắn vẫn còn chút tình cảm. Lúc hai người ầm ĩ ly hôn, tôi nhìn rõ lắm, Nhiếp Dư Thành vẫn còn tình cảm với cô. Cho nên chuyện hôm nay, nhất định phải là cô đi tìm Nhiếp Dư Thành làm chủ cho chúng tôi.”
Hứa Mật Ngữ trong lòng cười lạnh. Phải, vẫn còn tình cảm với cô. Có mà vừa quay lưng đã cưới ngay kẻ đã qua tay ba người bọn họ. Tình cảm thật sâu đậm làm sao.
Phía sau vang lên tiếng sột soạt của giấy báo. Hứa Mật Ngữ không để tâm, chuyên chú đối phó với hai vị “thân nhân”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5222007/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.