11, Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?
Theo sau tiếng thét chói tai đột ngột vang lên, không có âm thanh thứ hai nào nữa.
Nhưng Tiết Duệ vẫn rướn người về phía trước hỏi Kỷ Phong: “Sếp, có cần qua đó xem đã xảy ra chuyện gì không? Bên trong ngoài người phụ nữ đó ra, chắc còn có cả Đoạn tổng nữa, vừa rồi tôi có liếc thấy anh ta đi vào.”
Kỷ Phong nhướng mi liếc cậu ta một cái, lạnh nhạt nói: “Có gì hay mà xem.” Dừng một chút, anh lại nói “Nếu thật sự có chuyện, sẽ không chỉ la lên một tiếng. Phần lớn là Đoạn Cao Tường lại phát tác thói cũ, tay chân không đứng đắn nữa rồi.” Nói đến đây, giọng điệu của anh đã tràn đầy vẻ ghê tởm, sau khi thu lại những cảm xúc lộ liễu này, anh lại nói, “Nhưng anh ta dẫu có lăng nhăng, cũng không đến mức ép buộc người khác.”
Tiết Duệ nghe vậy cũng thấy có lý. Nếu người phụ nữ kia dùng tiếng thét để biểu thị sự không đồng ý, Đoạn Cao Tường có lẽ sẽ không làm gì cô ấy nữa. Vậy nên chắc cô ấy không gặp nguy hiểm gì thực sự.
Nghĩ xong, cậu ta quay sang quan sát biểu cảm của Kỷ Phong. Dù Kỷ Phong đã che giấu gần hết cảm xúc, đạt tới cảnh giới hỉ nộ không lộ ra mặt, nhưng nếu nhìn kỹ, giữa đôi mày của anh vẫn còn vương lại một tia chán ghét đối với tác phong trăng hoa của Đoạn Cao Tường.
Tiết Duệ không khỏi nghĩ, đôi khi không biết có phải Đoạn Cao Tường cố tình hay không, rõ ràng biết sếp của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221963/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.