6, Chúng ta ly hôn đi
Hứa Mật Ngữ phanh gấp lại ở ngã tư. Cô đang đi thuận theo dòng xe cộ, những chiếc xe phía trước đều đã thuận lợi đi qua, thế mà đến lượt cô thì đèn đỏ đột ngột bật lên.
Dường như nó mang theo một ẩn dụ nào đó.
Hứa Mật Ngữ nắm chặt vô lăng, ngước mắt nhìn con số đếm ngược trên cột đèn đỏ.
Vừa rồi ở quán cà phê, cô nói Lỗ Trinh Trinh chỉ là hư trương thanh thế, nhưng bản thân cô nào có khác gì.
Nói cứ như thể cô thật sự nắm chắc được Nhiếp Dư Thành vậy.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe, như tiếng còi báo động đánh thức cô.
Hoàn hồn nhìn lại, con số trên cột đèn đỏ đã sớm đếm ngược đến cuối, đèn xanh đang nhấp nháy vui vẻ, con đường phía trước thông thoáng không chút trở ngại. Nhưng dường như nó chẳng liên quan gì đến cô.
Lúc nhấn ga, Hứa Mật Ngữ liếc mắt, hình như thấy ven đường có một tiệm sô-cô-la. Đã lâu lắm rồi cô không ăn sô-cô-la. Trước đây, lúc còn độc thân, mỗi khi cảm thấy buồn bã bất lực, cô đều sẽ lén mua một miếng nhỏ để ăn. Dường như nó là một viên năng lượng, có thể giúp cô nhanh chóng phục hồi sức mạnh để đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống.
Nhớ ra rằng dopamine có thể khiến con người vui vẻ, cô quay đầu xe ở ngã tư phía trước, lái trở lại, đỗ xe bên đường rồi vào tiệm mua mười mấy hai mươi miếng sô-cô-la đen mang về.
Ngồi trên tấm thảm phòng khách, gặm từng miếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221958/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.