5, Biết Tẩy của Cô Rồi
Một cuộc nói chuyện với tiêu đề “chúng ta cần nói chuyện” cuối cùng lại chẳng đi đến đâu.
Đêm đó, Nhiếp Dư Thành ngủ trên sofa ngoài phòng khách.
Ngày hôm sau, Hứa Mật Ngữ tỉnh dậy từ rất sớm nhưng cô vẫn nằm yên trên giường không động đậy. Mãi cho đến khi nghe tiếng Nhiếp Dư Thành thức dậy, vệ sinh cá nhân xong và ra cửa đi làm, cô mới rời giường.
Cô xuống phòng khách xem một vòng. Trên sofa đã không còn dấu vết của người ngủ qua đêm, căn nhà cũng lạnh lẽo không một hơi người.
Bức ảnh cưới vẫn được treo trang trọng trên tường, trong ảnh, Hứa Mật Ngữ cười tươi như ăn phải mật. Ngoài đời thực, Hứa Mật Ngữ nhìn chính mình trong ảnh, nỗi buồn bỗng chốc ập đến.
Cô nhìn quanh ngôi nhà này. Ngôi nhà nhỏ từng cho cô cảm giác là một bến đỗ ấm áp, dù cách bài trí vẫn thanh lịch và trang nhã như xưa, nhưng trong mắt cô, nó đã trở nên tiêu điều, đổ nát, không còn có thể che mưa chắn gió cho cô được nữa.
Vào phòng tắm rửa mặt, cô nhìn mình trong gương. Mới có hai ngày mà cô đã bị đả kích đến mức già đi. Cô nhìn dáng vẻ tiều tụy của mình, ở tuổi ba mươi, trong mắt cô vậy mà đã có nét tang thương của người từng trải.
Nghĩ đến mớ hỗn độn trong nhà hiện tại, cô đã không còn tâm trí đâu để đối phó với Tiêu Tú Mai. Cô phải mau chóng tiễn mẹ mình đi để có thể tĩnh tâm suy nghĩ kỹ xem bước tiếp theo với Nhiếp Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221957/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.