Một đêm ở bệnh viện đã trôi qua
Hân Hân vẫn chưa tỉnh dậy
Nhân lúc cô bé chưa dậy cô phải đi làm ngay, hôm nay là chủ nhật nhưng cô muốn tăng ca để kiếm thêm chút gì đó cho Hân Hân
Những ngày này thật may khi có mẹ cô chăm sóc con bé
Khả Ái rảo bước trên con phố
Trong lòng nặng trĩu những lo âu
Thời điểm này đã gần đến Trung thu
Hân Hân rất thích Trung thu
Dù mới trải qua một lần nhưng con bé đã cảm nhận được sự ấm áp của ngày lễ đó
Trên con phố, đứa trẻ nào cũng vui mừng
Đứa trẻ nào cũng có gia đình đi cùng, đứa thì được cha cầm tay, đứa thì được cha cõng trên vai,...
Đứa trẻ nào cũng cười nói vui vẻ
Trong thời khắc này, Khả Ái nghĩ tới Hân Hân không có một gia đình trọn vẹn, bây giờ cô bé còn phải đối mặt với căn bệnh quái ác
Khả Ái vốn dĩ vẫn mạnh mẽ nhưng bây giờ cô không ngăn được nước mắt mà cứ tuôn
Nhưng cô đâu thể như vậy mãi được
"Còn thở là còn cố gắng được! "
Khả Ái tự nhủ
Rồi cô lại bước tiếp trên phố
Ai ai cũng đi ngược chiều với cô
***Vào lúc đó***...
Đường Phong tỉnh dậy
Anh thấy người bên cạnh anh là Ninh Kiều, cô ta đang ngồi bấm điện thoại
Thấy anh dậy, cô ta liền cất ngay chiếc điện thoại đi
Giả vờ quan tâm anh
Nhưng Đường Phong chẳng để ý, trong đầu anh lúc này chỉ có Khả Ái
- Tiểu Ái đâu?
Ninh Kiều sững sờ một lúc, cô không hiểu sao tự nhiên anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737636/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.