- Lục tổng! Tôi xin lỗi, không ngờ lại phiền anh thế này! Mau quay lưng lại đi để tôi xem!
- Không cần đâu! Vết thương bình thường thôi!
- Anh cứ quay đi!
Đường Phong quay người lại, Chiếc áo vest đã bị rách ra do những mảnh vụn, máu anh không ngừng chảy, có cái còn găm vào vết thương của anh.
- Thế này mà anh bảo là bình thường sao! - Quay sang tài xế, cô nói - Làm ơn hãy đi đến bệnh viện giúp tôi
Chiếc xe chuyển hướng đến bệnh viện
- Tôi không đến!
- Sao lại không đến được! Anh bị nặng lắm!
- Bệnh viện cũng chẳng cứu nổi tôi đâu! Có điều... có một thứ chắc chắn cứu được tôi đấy!
- Cái gì?
Anh ghé sát vào tai cô
- Da thịt của em!
Trông mặt anh ta như con thú rừng bị bỏ đói lâu ngày
Khả Ái sững sờ một lúc
Cùng lúc đó, mồ hôi của anh chảy càng nhiều hơn
Mắt anh bắt đầu đờ đẫn
Đầu óc anh quay cuồng
Rồi anh ngất đi
Vết thương của anh quá đau đến nỗi không thể chịu nổi
May là chiếc xe đã gần tới được bệnh viện
Đường Phong được đưa vào bệnh viện kịp thời
Bác sĩ nói anh sẽ không sao mới thở phào nhẹ nhõm được
Lúc đó, cô nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ
- Dạ mẹ!
- Khả Khả à! Con mau đến bệnh viện đi!
- Sao ạ?
- Hân Hân sốt cao quá!
- Vâng, mẹ đang ở phòng nào?
- 5a
- Mẹ chờ con một chút!
Khả Ái vội chạy như bay đi đến tầng 5 của bệnh viện
Trong đầu cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737635/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.