Khả Ái chạy mãi chạy mãi cho đến khi có cánh tay kéo cô lại
- Ai?
- Khả Ái, là tôi, Đình Vũ
- Đình Vũ à!
- Sao cô lại ở đây, còn đi một mình nữa!
- Đình Vũ, đưa tôi ra khỏi nơi này đi!
- Tại sao?
- Không vì điều gì cả! Đưa tôi ra khỏi đây đi!
- Cô bình tĩnh lại đi! Để tôi đưa cô về nhà
Khả Ái có ý không muốn đi
- Cô không muốn về thì thôi, tối nay cô ở nhà tôi đi!
Tối đó, Khả Ái ở trong căn nhà của Đình Vũ
- Tôi biết chuyện của hai người, hai người lại cãi nhau à?
- Chúng tôi chia tay rồi!
- Sao? Tôi nhớ sáng nay hai người còn đi cắm trại cùng nhau mà! Hay lại do Đỗ Ninh Kiều
- Hóa ra người đó là Ninh Kiều. Vì anh đã giúp đỡ tôi rất nhiều nên tôi cũng không giấu gì anh. Tôi và cô ta là chị em cùng cha khác mẹ. Có lần cha mẹ Đường Phong đi công tác xa một thời gian dài nên gửi anh cho gia đình tôi chăm sóc vì lúc đó hai người ông là bạn thân với nhau. Chúng tôi chơi rất thân với nhau. Năm năm sau, cha mẹ Đường Phong trở về từ Mỹ và đưa anh đi, từ đó, hai mẹ con tôi chẳng có nơi nào để nương tựa. Lúc đó ba đã có vợ mới, đó là mẹ của Ninh Kiều. Vậy là ba đuổi hai mẹ con tôi đi. Thời điểm đó, tôi nhận được tin báo rằng cha mẹ Đường Phong và anh đã chết do máy bay rơi. Và bây giờ tôi gặp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737629/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.