Edit: Diệc Linh Pisces
Chung Tình bị thu hút bởi chủ đề nói chuyện ban nãy của hai người.
Tiêu Vong Vân nhận ra nàng tò mò, mặc dù có chút không vui trong lòng nhưng hắn vẫn giải thích một chút: "Người đàn ông kia là Khổng Tước Vương của Yêu tộc, bản thể là chim khổng tước ngũ sắc. Hắn là một trong năm Đại vương ở Yêu tộc, cũng là người có dòng máu cao quý nhất trong đám yêu ma, nghe nói sức mạnh rất bí ẩn khó dò, đồng thời là kẻ thích làm màu nhất."
Cái giọng nói kiêu ngạo kia lại bắt đầu vang lên: "Không phải nghe nói. Thực lực của bổn vương vốn đã mạnh nhất trong Yêu tộc, còn về việc thích làm màu?"
Hắn nở nụ cười tự luyến: "Vẻ đẹp của bổn vương là thứ độc nhất vô nhị ở đại lục Thiên Nguyên này, chẳng qua những người đó ghen tị với bổn vương mà thôi."
Chung Tình: "......"
Ban đầu thì không cảm thấy gì nhưng giờ cô đã tin rằng đối phương thật sự thích làm màu và vô cùng tự luyến.
Tốt nhất là không nên tiếp xúc với những người như vậy. Lỡ có gặp phải chuyện gì thì chắc chắn không thể thoát khỏi kẻ gây phiền phức này.
Chung Tình nghĩ như vậy nên không quan tâm lời người kia nói, còn Tiêu Vong Vân thì tất nhiên càng không thèm đáp lại lời Khổng Tước Vương nói. Vì vậy, bầu không khí trên đỉnh núi bỗng trở nên yên tĩnh.
Khổng Tước Vương thấy cả hai không nói gì thì chán hẳn. Hắn lôi một bình rượu ngon ra rồi uống cạn một mình.
Tiêu Vong Vân đứng đó với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-yeu-truy-tim-tinh-yeu-tieu-yeu-tinh/3802921/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.