Edit by J
Đc: wattpad "tiemcanhnhadodo"
***
Tần Dư Hoài rất điềm tĩnh, chậm rãi đưa liệt kê ra ba điều trên.
Lời nói của anh khiến mọi người tin tưởng.
Những người khác trong chốc lát đều không lên tiếng, cũng không có ai ra mặt bênh vực cho Tần Cẩm Phương nữa.
Thậm chí có vài người còn cúi đầu vì thấy xấu hổ bởi những gì mình vừa nói.
Hai ông bà cụ Tần gia nhìn cháu trai lớn của mình, lần đầu tiên phát hiện ra cái vẻ điềm tĩnh của thằng nhóc này không chỉ có tác dụng trong lúc giải quyết công việc. Tô Tô ngẩng đầu nhìn cháu trai lớn của bé.
Hình như cháu trai lớn hơi bị giỏi à nha! Hắn vừa nói chuyện là mọi người đều nghe hắn!
Tần Dư Hoài cũng thấy được sự sùng bái trong đôi mắt nhỏ của Tô Tô.
Khóe miệng không nhịn được hơi cong lên.
Tần Cẩm Phương vội đến mức muốn giậm chân, nhìn qua Tần Dư Hoài rồi lại nhìn xung quanh.
Thấy tình hình không có lợi cho mình, Tần Cẩm Phương chỉ có thể chọn cúi đầu nhận lỗi: "Đúng đúng đúng, chúng tôi sai rồi, là tôi không dạy dỗ cháu mình tử tế. Ai bảo nhà chúng tôi không có tiền, mấy người lớn trong nhà ngày nào cũng bận kiếm tiền, không có thời gian làm bạn bảo ban Vân Vân! Là chúng tôi làm liên lụy đến con bé!"
"Ông xin lỗi thì xin lỗi, đừng có lôi chuyện nghèo ra đây. Tôi đã nói rồi, nghèo không phải lý do. Những gia đình nhà nghèo cũng có rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-to-tong-day-cac-nguoi-lam-nguoi/3363803/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.