Bị hỏi đột ngột, Yến Nguyên có một chút khóxử. Đúng! Cô lo lắng, thậm chí là quan tâm Nam Phong. Nhưng cô không biết đógọi là gì cho đúng. Vui khi ở cạnh anh ta, cảm thấy an toàn khi tiếp xúc gầngũi. Lại còn những cảm xúc đau đến nghẹt thở khi nhìn những thứ vừa được gửitới. Rốt cuộc đó là gì?
- Cháu không biết! Cháu chỉbiết bây giờ mình cảm thấy rất mất mác. Giống như niềm tin của cháu bị khoétmột lỗ thật lớn! – Yến Nguyên cười nhạt khi nói ra những lời đó. Cô thật sựkhông biết, không biết gì cả.
- Nếu chú nói, cháu đã thíchNam Phong thì cháu có tin chú không? – Quản gia Quân nghiêm túc.
- Cháu… thật không biết! –Yến Nguyên nghẹn ngào.
- Nguyên! Cháu nghe chú nói!Những cảm giác của cháu là thích! Là bước đầu của tình yêu. Cháu phải hiểu lòngcháu thì cháu mới sáng suốt trong tình cảm của cháu được. Chú tin là cháu cótình cảm với Nam Phong!
- Vậy thì được gì?... * YếnNguyên ngưng lại, nhết mép một cái rồi nói tiếp*… Cho dù cháu có thích, có tìnhcảm thì cháu sẽ được gì? Chú cũng thấy rồi đó, anh ta và cô gái khác…
Yến Nguyên đây là nói thật. Cô sốc. Cô cócảm giác tim mình bị bóp nghẹn. Đó gọi là đau đớn trong tình yêu. Ai rồi cũngsẽ trải qua cảm giác đó.
Nhưng Yến Nguyên không thể hiểu được rằng,khi đau đớn như thế thì phải cố gắng vượt qua, cố gắng che lấp nỗi đau đó. Còncô, cô buông xuôi vì cô rất đơn thuần trong tình yêu, đơn thuần tới mức, côtrong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hoan-hao-va-cong-tu-lanh-lung/2223873/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.