Vương Tự Bảo lại viết ra giấy: Lại trị còn có một vấn đề đó là cơ cấu cồng kềnh, chức quyền phân công không rõ ràng, nếu như lại thành lập thêm một tổ chức, vậy có phải hàng năm quốc gia lại phải chi ra một khoản để nuôi dưỡng những người này? Còn có, sao có thể bảo đảm được các quan viên của tổ chức mới này không tham nhũng?
Chớ quên rằng bọn họ đang thay thiên tử làm việc, trong tương lai quyền lực sẽ rất lớn. Vậy dùng ai để giám sát bọn họ? Chẳng lẽ phải để Hoàng đế ra tay quản lý bọn họ? Cho dù Hoàng đế có lòng quản, nhưng ngài ở trong cung cả ngày, biết được bao nhiêu việc ở ngoài kia? Nếu như người bên dưới muốn giấu, thì ngài còn có thể biết được bao nhiêu?
Mấy câu ngắn gọn đấy của cô bé lại khiến Lâm Khê rơi vào trầm tư.
Vương Tự Bảo cũng không quấy rầy Lâm Khê, cầm bút lên bắt đầu chính thức giải đề.
Đương nhiên cô bé không thể viết ra nhiều như vậy, một bé gái chín tuổi nếu quan tâm quá nhiều đến vấn đề này, đến lúc đó không thể không khiến người khác suy nghĩ xa xôi.
Cô có thể có chút hiểu biết, thậm chí có thể nói hươu nói vượn, nhưng nếu ngay cả vấn đề sâu xa vậy mà cũng hiểu thì thật sự sẽ khiến mọi người cho rằng cô là một yêu quái khác người.
Đáp án cuối cùng Vương Tự Bảo viết vào giấy thi cũng không khác đáp án của Lâm Khê là mấy, chỉ có điều cuối cùng còn thêm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2425477/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.