Vương Tự Bảo tiếp tục động não: "Đã có mật đạo thì dễ làm rồi. Chúng ta lại nói tới chuyện phóng hỏa. Chuyện này ngoài mai phục trong phạm vi nhỏ ra, còn có thể nghĩ cách đưa quân địch vào một số ngõ hẻm, mật đạo gì gì đó, sau đó có thể phóng hỏa thiêu bọn chúng. Đây chưa chắc đã không phải là một loại phương pháp tác chiến tốt."
"Còn gì nữa không?" Vương Tự Bảo quả nhiên giúp Chu Lâm Khê mở ra một mạch suy nghĩ mới.
"Còn một cách nữa đó là, tốt nhất là nghĩ biện pháp khiến tất cả quân Định Quốc đều đi vào Long Khẩu Quan. Cách này cũng có thể dùng lửa, chọn một ngày xuôi gió thiêu cháy bọn chúng. Hoặc là bỏ thuốc độc, dù sao thì thế nào có ích thì làm thế ấy, nghĩ cách đuổi hết người bên ngoài vào trong Long Khẩu Quan. Sau đó nhốt bọn chúng ở bên trong. Cứ như vậy, không được bao lâu là có thể khiến bọn chúng chết đói. Đương nhiên, còn có một cách tương đối độc ác, đó là hạ độc tất cả nguồn nước trong thành, khiến bọn chúng không có nước uống." Vương Tự Bảo ngừng một chút rồi nói: "Chàng nói xem, có phải suy nghĩ của ta quá độc ác hay không?"
"Đây chính là sự tàn khốc của chiến tranh. Không phải ngươi chết thì chính là ta sống. Sao phải quan tâm tới chuyện dùng cách gì?" Chu Lâm Khê rất không có thành ý an ủi Vương Tự Bảo vài câu.
Vương Tự Bảo bĩu môi. Dù sao vì thắng lợi của Thiều Quốc bọn họ, nàng có hèn hạ một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2423377/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.