Vương Hử là đứa lớn nhất trong số đó, cậu cười ha hả tiến lên hành lễ với Chu Lâm Khê: "Tiểu cô phu, chúng con phụng mệnh của tiểu cô cô đến đây chặn cửa. Bọn con không muốn gì nhiều, chỉ cần có thể cho mấy đứa chúng con bao tiền lì xì thật to khiến bọn con thoả mãn là được rồi."
Chu Lâm Khê khẽ mỉm cười: "Chuyện này dễ thôi."
Nói xong, hắn xoay người, nháy mắt với Quyển Thư và Quyển Mặc sau lưng.
Quyển Thư và Quyển Mặc lập tức gọi người mang hơn mười khay tiền đồng lên.
Mấy năm nay Vương Hử và Vương Tông theo Vương Tự Bảo vào Nam ra Bắc, thấy nhiều biết rộng, đương nhiên sẽ không bị mê hoặc. Nhưng đám nhỏ kia thì lại không như vậy.
Bọn chúng đã bao giờ thấy nhiều tiền như vậy đâu.
Mặc dù chỉ là tiền đồng, nhưng đó cũng là tiền đấy! Thật là nhiều tiền!
Vì vậy đám nhỏ đều chạy tới vây xem, căn bản đã quên mất nhiệm vụ của mình rồi.
Chỉ để lại Vương Hử và Vương Tông ở nơi đó tức giận bất bình. Đừng lừa gạt trẻ con như vậy chứ?
Chu Lâm Khê mỉm cười, tiến quân thần tốc, chạy thẳng tới Bảo Châu Viện.
Chờ đến cửa Bảo Châu Viện, Chu Lâm Khê phát hiện, cửa chính của Bảo Châu Viện luôn rộng mở với mình, lần này thế mà lại đóng chặt.
Chu Lâm Khê bất đắc dĩ hắng giọng, hướng vào bên trong lớn tiếng hô: "Bảo Muội, ta tới cưới muội về đây."
Hắn vốn tưởng rằng phải phí chút tâm tư mới có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2422936/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.