Nhã Hi nhìn thấy cái tên đó, chau mày lại, nhưng vì Kiều Nhiên đang là đối tác của công ty Cố Minh nên cô thấy khó chịu cũng không nói ra. Thế nhưng, Cố Minh lại thẳng tay tắt máy.
- Sao anh không nghe điện thoại đi.
- Em không thích, anh không nghe.
Trên đời này, người hiểu cô nhất có lẽ không phải bố mẹ cô mà là Cố Minh. Anh không cần nhìn mặt cô, chỉ nghe giọng thôi là biết được cảm xúc của cô như thế nào. Nhiều khi, cô không nói gì, anh cũng biết cô đang nghĩ gì. Cô mỉm cười, thấy rất hạnh phúc.
Kiều Nhiên liên tục gọi đến, Cố Minh liên tục dập máy. Thấy thế, Nhã Hi cuối cùng cũng phải bảo anh nghe điện thoại, chắc là chuyện quan trọng cô ấy mới gọi cho anh. Cố Minh nhấc máy nhưng mặt lại bày ra cái vẻ miễn cưỡng.
- Cố Minh à, cậu làm gì mà cứ không nghe điện thoại của tôi thế?-Cố Minh chưa lên tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói của một cô gái, nghe giọng điệu trong câu nói có vẻ khá giận dỗi.
Nhã Hi đang uống sữa còn suýt phun ra, trời ạ, cái người tên Kiều Nhiên này, mặt thì trông vừa xinh vừa ngầu, mà cái giọng nói õng ẹo không thể tưởng tượng được.
Cố Minh khẽ ho, liếc Nhã Hi một cái rồi nói, giọng nghiêm túc, trầm ổn.
- Cậu gọi tôi có việc gì không?
- Tôi vừa xuống máy bay, tôi cũng sang Anh rồi, cậu ra đón được không?
Nhã Hi liếc Cố Minh.
- Ừm, sao cậu biết tôi ở đây?-Cố Minh hỏi, một tay nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-dau-co-muon-lay-anh-khong/1193337/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.