Câu nói ấy chẳng khác nào một cú tông trực diện nhanh, gọn, không kịp né tránh.
Diệp Kinh Thu hoàn toàn bị đ.á.n.h úp, chưa kịp phản ứng thì đã thấy m.á.u dồn lên mặt.
Trước đó Lục Thính An khéo léo dẫn dắt, khiến bà dần buông lỏng cảnh giác. Đến khi nghe được “sự thật”, bà không thể khống chế nổi cơn phẫn nộ.
“Không đúng!”
Giọng bà run rẩy, “Không thể nào! Hoành Lịch là do tôi mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra!”
Lục Thính An không trả lời, chỉ nhìn sang Du Thất Nhân.
Cô gật đầu, bước đến bên Diệp Kinh Thu, nhẹ nhàng đỡ bà ngồi lại xuống sofa, rồi từ trong túi lấy ra một phong thư cùng một tấm ảnh đặt lên bàn.
Bức ảnh là hình của Đỗ Ánh Lan, còn phong thư là do chính tay cô ta viết cho Bùi Hoành Lịch, chỉ tiếc rằng chưa bao giờ gửi được.
Du Thất Nhân nói:
“Người trong ảnh tên là Đỗ Ánh Lan mẹ ruột của Bùi Hoành Lịch. Khi m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng, cô ta bị bác sĩ mổ bắt thai. Đứa bé được tráo, đổi với con bà đang mang, để thế chỗ vào làm con trai trưởng nhà họ Bùi.”
Cả người Diệp Kinh Thu run lẩy bẩy.
Bà không dám nhìn bức ảnh, chỉ cần liếc qua bằng khóe mắt cũng khiến lòng dậy sóng chán ghét.
Còn phong thư kia mỗi chữ, mỗi nét mực, như lưỡi d.a.o lạnh lẽo cắm sâu vào tim bà.
Không kìm được nữa, Diệp Kinh Thu quét mạnh tay, hất cả bức thư và bức ảnh xuống đất.
Bà loạng choạng đứng dậy, không đợi Lục Thính An lên tiếng, đã vòng qua bàn trà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654901/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.