Nhưng nghĩ kỹ lại, ông cũng cảm thấy Thính An hiện tại sống rất nghiêm túc, sống hết mình. Điều đó khiến ông một người làm cha cũng thấy tự hào.
“Họp thì họp. Vài hôm nữa là nghỉ rồi. Đến lúc đó chọn chỗ nào đi du lịch, hai cha con mình ra nước ngoài nghỉ ngơi.”
“Trong bếp có người nấu cháo yến, còn nóng. Con ăn một bát rồi nghỉ sớm đi.”
Thính An thật ra không đói, cũng chẳng có thói quen ăn trước khi ngủ. Nhưng nghe giọng cha đầy quan tâm, cậu không từ chối, gật đầu đồng ý.
Vừa xoay người định đi, cậu thoáng liếc thấy một tấm thiệp đỏ rực trên bàn trà.
“Nhà ai có hỉ sự vậy ba?” Cậu hỏi.
Hỏi nhiều đã thành thói quen của cậu từ khi xuyên tới đây. Với thời đại này của Cảng Thành, cậu biết quá ít. Huống chi giới hào môn càng chẳng quen mấy ai. Thế nên, có cơ hội là cậu lại tranh thủ hỏi Lục Trầm Hộ.
Lục Trầm Hộ từ trước đến nay vẫn rất kiên nhẫn với cậu, chỉ cần Thính An mở miệng hỏi, ông đều sẽ trả lời rõ ràng từng chi tiết, thậm chí còn tiện thể thêm vài chuyện bát quái giới nhà giàu.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Vừa nghe Thính An hỏi, Lục Trầm Hộ liếc thoáng qua tấm thiệp mời trên bàn.
Ông “à” một tiếng:
“Cái này ấy à? Không phải chuyện gì lớn đâu, chỉ là kỷ niệm ngày thành lập của nhà họ Bùi, trùng hợp đúng dịp sinh nhật bà cụ Diệp, nên làm khá rình rang.”
Lục Thính An gật gù, trong đầu tìm kiếm xem có chút ấn tượng nào về cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654854/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.