Vừa đặt chân tới sở cảnh sát, Trương Tĩnh Hương lập tức được đưa vào một phòng thẩm vấn riêng. Xét đến tình trạng đặc biệt của cô ta, cảnh sát đã dẹp bỏ chiếc “ghế hùm” thường dùng, thay bằng một chiếc ghế thoải mái hơn, có lưng tựa, để cô ta ngồi dựa vào tự nhiên.
Bà Dạ thấy con dâu mình bị dẫn vào chỗ thẩm vấn, định nổi điên làm loạn. Nhưng chưa kịp manh động, Lục Thính An đã xuất hiện, sau lưng còn có Cố Ứng Châu với khí thế mạnh mẽ áp người. Cảnh tượng ấy khiến bà Dạ nhớ ngay tới buổi sáng hôm nay, khi hai người họ xông thẳng vào nhà mình.
Khác hẳn đám cảnh sát dễ dãi khác, hai người này tuyệt đối không phải kiểu có thể mặc cả hay mè nheo. Bà Dạ hiểu rõ, nếu bà mà làm ầm lên, e là lần này sẽ thật sự bị còng tay.
Môi run run, bà đành nuốt tiếng la hét trở vào, lặng lẽ lùi về phía sau, hàng mi già nua rũ xuống, không dám ngẩng lên.
Trong khi bà Dạ cố gắng giảm hết sự hiện diện của mình, Lục Thính An lại dừng bước, ánh mắt thoáng dừng trên chiếc áo bông cũ kỹ mà bà khoác trên người.
Người đáng thương, ắt có chỗ đáng giận. Lão thái thái này, nói bà ác thì không hẳn, nhưng với Trương Tĩnh Hương chắc chắn không đến nỗi bạc đãi. Nếu không, sao lại cho phép con dâu bày biện phòng ốc gọn gàng, tinh tươm, đến cả bình hoa, hương liệu hay mỹ phẩm dưỡng da những thứ vốn chẳng hợp với nếp nhà họ cũng đầy đủ.
Đến tận sáng nay bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654821/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.