Ghế sau cũng hỗn loạn không kém, người ngã ngựa đổ. Đám người ngồi phía sau chưa kịp phản ứng, Tiểu Mập trực tiếp như quả bóng lăn khỏi xe, còn mấy người còn lại thì tay chân vung loạn bò dậy mà lúc bò còn không quên… kéo luôn Tằng Diệc Tường rơi theo!
Vậy nên vừa mới ổn định được thân người, Tằng Diệc Tường lại bị lôi khỏi ghế lái lần nữa, “phịch!” một cái, đập trở lại chỗ cũ. Cả cái xe rung lên, như thể bánh xe cũng sắp lăn ra luôn đến nơi.
Cú tiếp đất khiến m.ô.n.g đau ê ẩm, lồng n.g.ự.c cũng bị ép mấy cái rõ đau. Tằng Diệc Tường nổi đóa, nghiến răng quay phắt đầu lại:
“Đám các người mẹ nó ——”
Lời chưa kịp mắng hết, ánh mắt anh đã quét qua đám 3 tổ nằm la liệt trên mặt đất. Tiểu Mập đầu đầy tóc và cát, Vệ Hành thì đang húng hắng ho, miệng phì phì phun cát vừa khốn khổ vừa buồn cười.
So với đám người kia, Tằng Diệc Tường vẫn còn là người duy nhất giữ được một chút thể diện. Dù gì cũng còn ngồi trên xe, chỉ có điều cái m.ô.n.g thì đau đến méo mặt.
Không xa đó, mấy cảnh sát tổ Trọng Án số 1 đứng đờ người ra nhìn cảnh tượng vừa diễn ra.
“Bọn họ thực sự không sao chứ?” Du Thất Nhân có phần lo lắng.
“Sao tôi thấy mặt sếp Tằng cứ như bị táo bón.”
Phó Dịch Vinh khẽ bật cười:
“Cái đó gọi là nội thương. Sáu người bọn họ, không chen nổi thì đừng chen, giờ rơi tan xác lại đổ lên đầu bọn tôi bồi thường, tôi không trả đâu đấy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654804/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.