Xe càng lúc càng xa, chẳng ai buồn trả lời.
Giám đốc cũng không để bụng, đứng yên nhìn theo bóng xe càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn là một chấm mờ ở chân trời.
Khi không còn nhìn thấy gì nữa, anh ta xoay người về lại hậu viện khách sạn, tiện tay kéo hàng rào lại.
Vừa quay vào bên trong, anh càng nghĩ càng thấy… quen quen. Như thể đã từng thấy cảnh này ở đâu rồi.
Gãi đầu suy nghĩ một hồi, anh bỗng vỗ đùi cái “đét”, bừng tỉnh.
Đúng rồi! Giống y như cảnh trong một bộ phim truyền hình anh từng xem nửa năm trước!
Bộ phim kể về một tiểu thư nhà giàu đem lòng yêu một chàng trai nông thôn nghèo. Tiểu thư chê bẩn không chịu bước xuống ruộng, anh chàng liền lấy báo và rơm trải khắp đất. Cô chê ghế dơ, anh chàng đi mua vải bọc kín hết ghế, còn bán cả con gà trong nhà chỉ để mua riêng một chiếc ghế mới tinh cho cô ngồi, ghế đó người nhà anh ta cũng không được đụng tới.
Tóm lại, anh chàng nông thôn ấy nhờ sự chân thành mà sau một năm được nhà gái chấp nhận, sống luôn trong biệt thự xa hoa.
Nhưng còn Cố Ứng Châu thì sao? Anh ta thiếu gì thứ? Thế mà lại đi tự tay bọc xe ba bánh cho Lục Thính An. Vậy rốt cuộc anh ta muốn gì?
Chẳng lẽ nói… cậu Lục này là…?
~
Cố Ứng Châu lái xe thật sự rất vững.
Lúc đầu còn nghĩ là do đường bằng phẳng nên xe ít rung lắc, nhưng cái xe ba bánh cũ kỹ ọp ẹp thế này mà anh ấy vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654794/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.