Cố Ứng Châu không những không bỏ đi như ông ta mong muốn, mà còn nhìn ông ta với ánh mắt lạnh thấu, hỏi thẳng:
“Ông có biết, khoản tiền trợ cấp khách sạn này nhận được, chủ yếu đến từ công ty nào không?”
Giám đốc khách sạn hơi khựng lại, không ngờ đối phương lại biết cả chuyện này.
“Chuyện đó hình như không liên quan gì đến vụ án của các anh thì phải? Tôi có quyền từ chối trả lời. Đây là vấn đề riêng của khách sạn chúng tôi.”
Cố Ứng Châu khẽ bật cười, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đầy ẩn ý. Mặc kệ người kia tỏ thái độ khó chịu, anh vẫn thong thả nói tiếp:
“Công ty tài trợ là một đơn vị từ thiện dưới của nhà họ Cố ở Hồng Kông. Tất cả lợi nhuận, dù ít hay nhiều, đều quyên tặng cho chính phủ. Ông biết tôi là ai không? Cố Ứng Châu, đó là tên tôi.”
Giám đốc khách sạn: “…”
Chỉ vài giây sau, sắc mặt ông ta thay đổi như bị đổ sơn. Đầu tiên đỏ bừng, rồi tái đi, cuối cùng trắng bệch như gặp ma.
Ông ta hoảng loạn nhìn sang Lục Thính An, run giọng: “Vậy… vậy cậu chính là…”
Lục Thính An trong lòng âm thầm bái phục Cố Ứng Châu ở tình huống như thế mà còn giữ được bình tĩnh, diễn sâu đến thế. Đáng tiếc, nhà họ Lục còn chưa có tiếng nói lớn như nhà họ Cố, hơn nữa Lục Trầm Hộ cũng không có thói quen đi làm từ thiện.
Tuy vậy, giám đốc đã hỏi đến, cậu vẫn phối hợp đáp lại một câu cho có lệ:
“Lục Thính An.”
Không ngờ, nghe tới cái tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654792/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.