Bộ phận văn thư của sở cảnh sát việc nhanh, chỉ trong chốc lát soạn xong nội dung lệnh truy nã Phùng Tứ Nguyệt. lúc họ định gắn ảnh chân dung hai năm của cô , tấm ảnh thẻ y tá thì Lục Thính An kịp thời ngăn .
“Đây là ảnh Phùng Tứ Nguyệt từ hai năm . Dựa tấm ảnh , nghĩ bao nhiêu thể nhận cô ?”
Người cảnh sát sững . Ngẫm kỹ thì đúng là lý. Tay còn đang cầm con dấu, nhưng chần chừ đóng.
“ chúng ảnh mới của cô . Ngay cả tấm ảnh thẻ cũng khó mới lấy …”
Khóe môi Lục Thính An khẽ cong lên, giơ ngón trỏ :
“ cách.”
Cùng lúc đó, tại một phòng vẽ tranh nào đó.
“Có cứ nghĩ yêu phú nhị đại là thể một bước lên mây, thành phượng hoàng, đúng là ảo tưởng!”
“Buồn nhất là đứa vẽ tranh nghèo rớt mà còn mơ nhân viên kỹ thuật ở sở cảnh sát. Lục Thính An là bạn trai cũ của Tiền Lai, mày còn tưởng sẽ giúp đỡ , đúng là mơ giữa ban ngày!”
Trong phòng học, tiếng mỉa nhọn như kim đâm.
Hạ Ngôn Lễ đang chăm chú thiện từng chi tiết nhân vật giấy vẽ, bên tai là chuỗi lời móc méo ngày càng to.
“Ê, mấy thể yên lặng chút ?”
Có nhịn lên tiếng bênh vực, “Đây là phòng vẽ, chỗ để khác. Với , mấy lời các là bịa đặt, nếu kiện thì các chịu trách nhiệm đấy.”
Hạ Ngôn Lễ bất ngờ sang nữ sinh lên tiếng.
Cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt tròn xinh xắn, mà dám lời chính nghĩa. Dù giữa họ thiết, vẫn cảm thấy ơn. cũng hiểu, với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654740/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.