“Mày chắc chắn, khi thấy Phùng Tứ Nguyệt dọn nhà , từng gặp ba bọn họ?”
Lục Thính An vẫn yên tâm, nữa hỏi gã đàn ông.
Gã nhận điều gì đó bất thường trong giọng điệu, liền nghiêm mặt:
“Anh cảnh sát , bắt tới đây , còn dám dối chắc? Từ hôm đó trở , cả ba đó giống như bốc khỏi mặt đất. Cảng Thành lớn như , quen gì với họ, tình cờ gặp cũng chẳng dễ.”
Lục Thính An xoay , ánh mắt dừng cánh cửa căn hộ 505.
Nam Cung Tư Uyển
Con 505 bằng kim loại bắt đầu gỉ sét, lớp mạ vàng bong tróc loang lổ. Tay nắm cửa bạc phủ đầy bụi, chỉ cần lau nhẹ bằng khăn là để dấu tay đen kịt, chứng tỏ nơi lâu ai chạm .
Gã đàn ông thấy kiểm tra kỹ càng như , cũng hừ lạnh một tiếng :
“Không ai đến thật mà. Hồi đầu còn vài cô tình nhân của La Thuận tới gõ cửa, nhưng lão phũ lắm, chuyển nhà cũng chẳng với ai. Mấy đêm còn tiếng phụ nữ ngoài hành lang, lúc đó tưởng là gặp ma nữ, sợ đến mất ngủ luôn đấy.”
Căn hộ trong khu dân cư mới xây, thiết kế cũng khá đặc biệt. Những phòng mang lẻ như 505 diện tích lớn hơn các căn chẵn gần 20 mét vuông, đúng vị trí trung tâm tầng lầu rộng rãi dễ .
Thỉnh thoảng ngang qua căn hộ 505, gã đàn ông vẫn nhịn thở dài:
“Có tiền đúng là sướng thật. Nói dọn là dọn, bán, cho thuê, cứ để trống luôn. Sống kiểu đó ai mà ghen tị cơ chứ?”
Trong mắt gã, La Thuận chỉ là một tên đàn ông tầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654734/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.