Gã còn chửi hết câu, Cố Ứng Châu bước tới, lời nào, tung chân đá thẳng đầu gối gã.
Tên trạch nam lảo đảo ngã chúi xuống đất, cánh tay khóa lưng đau đến mức suýt rách cả vai, miệng ngừng rên rỉ.
“Cảnh sát đánh ! Tôi sẽ kiện các vì bạo lực! Chưa kết án, các quyền đối xử với như !”
Gã cố gượng dậy, chịu mất mặt Cố Ứng Châu.
đàn ông chỉ từ xuống, trong tay từ khi nào xuất hiện một cây bút ghi âm, xoay xoay qua các ngón tay như chơi trò ảo thuật.
“Từng lời của mày,” Cố Ứng Châu lạnh lùng , “đều thể cấu thành hành vi đe dọa và gây rối trật tự công cộng. Chỉ cần nộp lên tòa, đủ để mày ăn vài năm bóc lịch.”
Lục Thính An thong thả bước từ trong phòng, giọng giễu cợt:
“Loại ăn bám đàn bà như mày thích cơm miễn phí ? Cho thêm vài năm tù coi như phần thưởng .”
Bị đ.â.m đúng chỗ đau, tên mặt vặn vẹo như co giật. Sau vài giây nuốt nhục, gã bỗng hất cằm lên, đổi giọng chiều thương lượng:
“Các chẳng đang điều tra chuyện giữa La Thuận và Chu Ái Văn ? Tôi nhiều hơn cái bà già tiện mồm nhiều lắm. Hay là thế , kể hết, các tha cho , coi như từng xảy vụ mèo c.h.ế.t , thế nào?”
Cố Ứng Châu biểu cảm, hỏi :
“Mày đang mặc cả đấy ?”
Gã gượng:
“Sếp, chỉ hy vọng cơ hội làm cuộc đời thôi.”
Cố Ứng Châu từng tin chuyện “mặt thì đánh”, nên chẳng thèm trả lời, xoay bỏ .
Gã vội vàng gọi với theo:
“Khoan ! Chỉ cần xóa đoạn ghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654733/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.