Ăn xong, Cố Ứng Châu sắp xếp cho chiếc minibus đưa tổ 2 cùng Lý Sùng Dương và mấy người khác về trước. Riêng anh thì nhân tiện đưa Du Thất Nhân và Lục Thính An một đoạn. Vốn dĩ nếu là bình thường thì Phó Dịch Vinh đã tự động bám theo về nhà họ Cố rồi, nên không cần tính tới.
Trước khi lên xe, Cố Ứng Châu lịch sự hỏi Lục Thính An:
“Nhà Perla nằm hướng ngược lại, nhưng cũng không xa lắm. Chở cô ấy về trước chắc không vấn đề gì chứ?”
Lục Thính An cau mày.
Cố Ứng Châu tưởng cậu không vui, định hỏi xem có chuyện gì gấp muốn về nhà ngay hay không, thì thấy cậu giơ tay chỉ vào ghế lái.
“Anh định tự lái?”
Cố Ứng Châu khựng lại một chút:
“Thì sao?”
“Anh uống rượu đấy.” Lục Thính An nói. “Uống rượu không lái xe, lái xe không uống rượu. Làm tổ trưởng Trọng Án Tổ rồi mà còn chưa có ý thức cơ bản như thế à?”
Cố Ứng Châu: “…… Tôi chỉ uống vài ly thôi, lại là rượu vang đỏ.”
Ngoài ba ly đầy lúc mới ngồi vào ghế lô, về sau anh chỉ nhấp vài ngụm lúc được mời.
Anh vốn không phải người ham rượu. Trước đây từng thử uống một chai rượu trắng mà mặt còn không đỏ, đầu óc vẫn tỉnh táo.
Nam Cung Tư Uyển
So với hôm nay uống vài ly rượu nhẹ, có khác gì uống vài ly nước đun sôi để nguội? Nhưng Lục Thính An lắc đầu, kiên quyết từ chối:
“Tôi không ngồi xe anh.”
Rượu, dù ít hay nhiều, cũng sẽ ảnh hưởng đến tiểu não. Ngay cả phản ứng của chính mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/4654627/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.