Thấy mọi người đã đi hết, Mai Tố Tố nhờ Hoa Nùng đóng gói một ít đồ ăn nhẹ mà nàng muốn mang theo, Hoa Nùng không khách sáo mà cạo sạch đồ điểm tâm còn lại, chuẩn bị quay lại chia cho các tỷ muội mới.
Những hạ nhân cách đó không xa không biết nên nói gì …
Tấn Vương trở lại Tử thị, trở về trong phủ yên tĩnh, hắn đã uống rất nhiều rượu, xe ngựa dừng ở cửa phủ, hắn xuống xe đi dạo một hồi, đầu óc có chút mơ hồ.
Thôi Tổ An như hình với bóng theo sau, thấy hắn xoa xoa trán, không khỏi nhỏ giọng nói: "Sư phụ, người đi sân nào?" Hắn ta lo lắng đêm nay vương gia đã uống nhiều.
Cơ Trường Uyên lắc đầu. Lúc này hẳn là mọi người đều đã ngủ, trải qua một ngày bận rộn, hắn cũng không muốn làm ầm ĩ lên, liền không dừng bước đi thẳng đến thư phòng.
Thôi Tổ An cúi đầu và ngừng nói.
Hai người đi về phía trước một hồi, dần dần nghe được phía hậu viện truyền đến động tĩnh, âm thanh không lớn, nhưng là trong không gian yên tĩnh có thể nghe rất rõ ràng.
Tấn Vương dừng lại, quay đầu và cau mày.
Thôi Tổ An cũng tìm kiếm giọng nói, do dự một lúc, cuối cùng nói với giọng không chắc chắn: "Hình như là ... từ viện của Mai thị."
Sắc mặt Cơ Trường Uyên tối sầm, ngữ khí không tốt nói: "Nàng nửa đêm không ngủ thì liên quan gì tới ta?"
Dù vậy, bước chân của hắn vẫn rẽ sang một hướng khác.
Quả nhiên, khi Tấn Vương đến nơi, liền nhìn thấy trong tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572147/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.