Mọi người trong phòng đều có những suy nghĩ khác nhau sau khi nghe điều này. Mai Tố Tố mặc dù đã sớm đoán được, nhưng trong lòng vẫn có chút hối hận. Liễu thị và Trịnh thị ở phía đối diện dường như cũng vậy, họ cong môi khó hiểu.
Trắc phi không biết suy nghĩ cái gì, trầm mặc một lát, mới ngâm nga nói. Nàng ta cũng không bảo mời thái ý đi qua xem xét, mà quay sang nói với họ: "Vậy ăn cơm đi."
"Vâng."
Chu ma ma lại chúc họ giữ gìn thân thể, sau khi đứng dậy liền nhanh chóng sai người bưng thức ăn lên.
Bánh ngọt trên bàn đã bị lấy đi, Mai Tố Tố nhìn thấy có chút đau lòng, rất muốn gói lại để dành cho ngày mai, nhưng khi nhìn thấy những món ăn nóng hổi trên bàn, nàng lập tức quên mất bánh ngọt. Nàng cảm thấy rằng lượng thức ăn hôm nay nàng ăn có thể no tới ba ngày.
Mai Tố Tố không nói nhiều, nàng có kinh nghiệm ăn buffet nên khi dọn đồ lên, nàng ăn những món nhẹ hơn trước, món này không chiếm nhiều dạ dày, cũng không vội nuốt xuống mà nhai chúng từ từ. Liễu thị và Trịnh thị đều là tiểu thư, họ ăn không nhiều, món nào cũng không ăn, nếm thử vài món thì có vẻ no rồi, đợi món mình thích được dọn ra mới yêu cầu nô tỳ gắp một vài đũa.
Thế là Mai Tố Tố ăn từng món một, nàng không những đòi từng món mà còn thêm vào liên tục cho đến khi mặt Hoa Nùng trở nên đỏ bừng. Nàng ấy biết rằng chủ nhân của mình có thể ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thiep-vuong-phu/4572146/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.