“Bố, bố khoẻ thật rồi chứ ạ?”
“Cậu bạn, cậu làm thế nào vậy?”
Từ Vọng Đức há hốc miệng với vẻ đầy khó tin.
“Vấn đề nhỏ thôi mà, có gì khó đâu?”
Tần Khải phủi tay rồi tươi cười nói: “Chân ông bị phù là do viêm cơ tim gây ra, vì cơ thể quá âm nên ảnh hưởng tới thận. Vì thế mới khiến máu huyết khó lưu thông, tôi đã đả thông huyệt vị cho ông rồi nên đương nhiên phải ổn thôi. Lát tôi sẽ kê thêm đơn thuốc, giải phóng máu tụ ở chân, ông theo dõi thêm vài ngày là có thể về nhà”.
“Thần y, cậu đúng là thần y!”
Từ Vọng Đức không khỏi hô lên.
“Trước đó tôi đã tổ chức hội chẩn cùng vài chuyên gia, nhưng không ai tìm được phương án chữa trị, không ngờ cậu vừa ra tay là đã trị được bệnh ngay, đúng là Hoa Đà tái thế!”
Tần Khải thầm thấy đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh rồi nói: “Lần sau còn gặp tình trạng này thì ông đừng chữa bằng thuốc tây, cứ dùng trung y ấy. Toàn kinh nghiệm mà tổ tiên bao đời để lại, không lệch được đâu…”
“Cậu nói phải, xin hỏi tên của cậu?”
Từ Vọng Đức gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Tần Khải như thấy một cô gái dang nude.
Nhất định ông ấy phải giữ vị thần y này ở lại bệnh viện mới được.
Tôn Thần cúng vội nói: “Không biết ân nhân họ gì? Tôi nhất định sẽ gửi quà cảm ơn”.
Cảm ơn? Được đấy, anh đang thiếu tiền mà.
Tần Khải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-y-xuong-nui/3075279/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.