Nguồn: cucbotnho.home.blog
Trong lòng Tô An sợ hãi muốn chết, nhưng cậu vẫn rất nghe lời mà nằm úp sấp trên ghế, nhổng cái mông trắng mịn của bản thân lên thật cao.
Vách thịt bên trong khe mông vừa thoát khỏi ƈôи ŧɦịŧ giả liền co rúm lại run rẩy, có hơi không khép lại được.
Hàn Hữu Minh cầm giá nến chậm rãi đến gần: “Nếu như sợ bản thân sẽ chịu không nổi, tôi có thể trói em lại.”
Tô An đỏ mặt lắc đầu một cái.
Cậu đã rất sợ, cậu không muốn một tí tự do còn sót lại này cũng bị đoạt mất.
Hàn Hữu Minh khẽ nghiêng giá nến, một giọt sáp dầu màu đỏ rơi xuống cặp mông thịt trắng mịn của Tô An.
Tô An khóc lóc run rẩy một cái: “Nóng quá…”
Hàn Hữu Minh nói: “Cố nhịn.”
Tô An nghe lời mà ngoan ngoãn nhẫn nhịn, chu cái mông càng cao hơn, vòng eo hạ càng ngày càng thấp.
Một giọt lại thêm một giọt sáp dầu nóng bỏng nhiễu xuống mông eo và đùi, Tô An khóc lóc che miệng lại, thân thể mảnh khảnh trắng nõn vì đau đớn mà nhẹ nhàng run rẩy. Thế nhưng cậu cũng không có trốn, ngoan ngoãn chịu đựng tất cả mọi thứ mà Hàn Hữu Minh cho cậu.
Hàn Hữu Minh nhìn bé cưng ngoan ngoãn như vậy, một nửa tim trở nên xìu xuống, có hơi không nỡ bắt nạt, nửa kia lại đang kêu gào tàn nhẫn đùa bỡn cậu nữa đi.
Hàn Hữu Minh nói: “Tự vạch mông ra, đem cái c̠úc̠ ɦσα ra đây. Chủ nhân muốn nhiễu sáp lên c̠úc̠ ɦσα của em.”
Thân thể Tô An run lên, sợ đến mức rơi lệ, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-tuong/485351/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.