Nguồn: cucbotnho.home.blog
Hàn Hữu Minh cắn hai viên núʍ ѵú phấn nộn của Tô An đến mức chúng biến thành màu đỏ sẫm mới bằng lòng bỏ qua.
Tô An cầm lấy quần áo không dám thả xuống, núʍ ѵú dựng đứng giữa gió lạnh có hơi đau đau.
Cậu bất an ngửa đầu nhìn Hàn Hữu Minh, cái mông bị một cây ƈôи ŧɦịŧ giả thô cứng cắm vào, muốn động cũng không dám động.
Hàn Hữu Minh cũng đang nhìn Tô An.
Hôm nay quả thật hắn có uống một chút rượu, không, là rất nhiều rượu.
Đầu óc hắn có lẽ không tỉnh táo lắm, hắn sẽ làm ra một số chuyện rất quá đáng.
Hàn Hữu Minh nhìn tiểu O xinh đẹp, sạch sẽ, ngoan ngoãn như một bé thỏ con đáng thương, vừa sợ hãi vừa cẩn thận ngồi lên ƈôи ŧɦịŧ giả ngửa đầu nhìn hắn. Bờ môi phấn nộn mềm mại hơi mở ra, bởi vì căng thẳng mà hô hấp gấp gáp.
Hàn Hữu Minh có chút độc ác mà nghĩ, con vật nhỏ này thật sự có thể vì hai triệu mà chấp nhận hết tất cả yêu cầu tàn nhẫn dằn vặt người của hắn sao?
Mấy phút nữa sẽ bắt đầu xin tha? Sẽ khóc lóc chạy trốn chứ?
Hàn Hữu Minh tự bật cười với những suy nghĩ tàn ác biếи ŧɦái của bản thân.
Tiếng cười của hắn thật đáng sợ, làm Tô An sợ đến mức nước mắt rớt lộp bộp xuống: “Chủ… Chủ nhân… Làm sao vậy… Tôi.. Tôi làm gì sai sao…”
Hàn Hữu Minh ôn nhu nói: “Không có, em rất ngoan.”
Hắn tự đốt cho mình một điếu thuốc, xuyên qua khói thuốc lượn lờ nhìn chằm chằm tiểu O xinh đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-than-tuong/485350/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.