"Trước đây thần quang kia từng xuất hiện ở Kiếm Phong chúng ta, tuy không biết ai đã kích phát thiên địa pháp tắc, nhưng nơi đó nhất định có người của Kiếm Phong!"
Giọng của Nhan Úy vô cùng kiên định, ẩn nhẫn kìm nén xen lẫn sự kích động.
Hắn vươn tay, nắm lấy vạt áo Long Gián: "Ta dám chắc chắn, chuyện này không phải do tiểu sư đệ gây ra thì là tiểu sư muội."
"Khi xưa hai người bọn họ cùng Ngũ sư huynh vào Bảo Sơn, từng có một đạo thần quang như vậy giáng xuống, Ngũ sư huynh hiện đang đi săn yêu thú, không ở gần Phong Đô."
Long Gián thấy Nhan Úy kích động đến vậy, cũng có chút kinh ngạc.
Đây là lần đầu hắn thấy Nhan Úy, một kẻ vốn trầm mặc ít nói, không cười bao giờ, lại nói nhiều như vậy, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Với Long Gián mà nói, việc Nhan Úy tự kỷ bỗng dưng nói nhiều như vậy còn chấn động hơn cả chuyện sư đệ sư muội kích phát phần thưởng của thiên địa pháp tắc.
Thật không ngờ! Thời gian Long Gián tiếp xúc với Trần Linh không nhiều, nhưng ấn tượng về nàng lại tốt đến mức muốn nổ tung, mấy ngày tiếp xúc tại giải đấu toàn đại lục, có thể dùng hai chữ để hình dung tiểu sư muội bảo bối nhà hắn.
Vui vẻ.
Sau một thoáng kinh ngạc, Long Gián nhìn nơi thần quang tan biến, bật cười.
"Đi thôi, chúng ta đi tìm tiểu sư muội chơi."
Vừa nói, hắn đã vọt tới bên cạnh Nhan Úy, túm lấy vạt áo đối phương, tăng tốc độ lao về khu hỗn chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266923/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.