Mấy người nghe thấy động tĩnh kia, sắc mặt ngưng trọng.
"Xem ra trận này phải đ.á.n.h hội đồng lâu lắm đây."
"Yêu quái vô số, tụ linh phù có hạn, chúng ta không thể đ.á.n.h tiêu hao chiến."
"Hoặc là nghĩ cách đổi phương thức khác, bằng không hôm nay chúng ta đều phải c.h.ế.t ở đây."
Phù Ngọc Trạch và Hướng Dục Thần vô cùng nghiêm túc phân tích cục diện.
Khi nói đến cái c.h.ế.t, Hướng Dục Thần đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế c.h.ế.t sao cho ngầu nhất.
Từ Chính Khanh sốt ruột đi vòng vòng, ánh mắt không ngừng đảo quanh Trần Linh, vẫn không nhịn được nói thật lòng:
"Không được, ta không muốn c.h.ế.t chút nào, khó khăn lắm mới kéo gần được khoảng cách với Trần Linh, sau này ta còn trông cậy vào nàng dẫn ta đi chơi, các ngươi muốn đi thì đi đ.á.n.h, ta dẫn lão đại của ta trốn trước!"
Vừa nói, Từ Chính Khanh đã xông tới nắm lấy cổ tay Trần Linh, định bỏ chạy.
Nhưng chưa dứt lời, Giang Vô Diễm đã triệu hồi ra mấy con hung thú, chúng lao lên phía trước bảo vệ Trần Linh, còn Giang Vô Diễm thì vẻ mặt coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng nhìn Từ Chính Khanh:
"Vậy giao cho ngươi nhiệm vụ đưa tiểu sư muội rời đi, nàng có hy vọng dò hỏi rõ nguyên nhân yêu tộc bắt Nghiêm Phong."
"Tóm lại, trời có sập, đất có lở, ngươi có c.h.ế.t, cũng phải bảo vệ cho bằng được tiểu sư muội của ta!"
Giang Vô Diễm từng câu từng chữ vang dội mạnh mẽ, ánh mắt và ngữ khí vô cùng kiên định, chỉ thiếu điều kề d.a.o lên cổ Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266922/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.